Tháng 12 – Mùa đông của anh

Đây là một câu chuyện có thật, được My Lăng ghi lại trên báo Tuổi Trẻ. Một câu chuyện tình “đầy giông bão nhưng đẹp như mơ, đậm chất thơ nhưng không hề bi lụy”. Nghĩ cũng lạ, tháng 12 năm trước tôi post entry “Đã là con ma thì không thể khóc”, còn năm nay tôi lại post bài này. Tôi cảm động và đồng cảm vì nó có những điểm…giống tôi. Tôi edit lại lúc họ mới yêu nhau, chỉ giữ lại đoạn kịch tính nhất của một minh chứng về “tình yêu lớn” trong đời. Mong họ đời đời hạnh phúc

 

ĐỐI MẶT VỚI TỬ THẦN

Cuối tháng 8/2007, Thùy Dương đột ngột nhập viện Bệnh Viện Vạn Hạnh sau cơn đau bụng dữ dội. Bác sỹ gặp riêng Vũ và hỏi nhẹ nhàng: “Em có coi phim Hàn bao giờ chưa? Bạn gái em có thể bị ung thư máu…” Mắt Vũ tối sầm. Anh không tin Dương mắc căn bệnh khủng khiếp ấy, Vũ cố gắng trấn an mình: có thể họ sai sót trong chẩn đoán! “Tôi cố không tin Dương bị bệnh. Tôi hỏi rất nhiều người, nhất là những người bạn học y. Gặp ai tôi cũng thấp thỏm hy vọng họ trả lời rằng đó không phải là bệnh ung thư máu, rằng đó không phải là sự thật” – Vũ nhớ lại.

Sau đó, Thùy Dương được nhanh chóng chuyển gấp qua Bệnh viện Truyền máu và huyết học TP.HCM. Bác sĩ khẳng định cô bị ung thư máu ác tính. Hy vọng yếu ớt kia sụp đổ. Vụn nát. Lần đầu tiên người đàn ông mạnh mẽ trong Vũ yếu đuối đến thế. Anh khóc. Anh đau đớn nghĩ đến trường hợp khủng khiếp nhất: nếu Thùy Dương ra đi, không biết quãng đời còn lại mình sẽ sống thế nào?

Chiều tối, chị hai của Dương gặp riêng Vũ, nói trong nước mắt: “Dù em có định như thế nào đi nữa thì xin em hãy vì tình cảm của 2 đứa trước đây mà cố gắng giúp chị chăm sóc con bé trong thời gian này. Nếu em không còn bên cạnh, nó không vượt qua nổi đâu…” Vũ khóc vì ức. Mọi người nghĩ anh sẽ rời xa dương lúc này?

Đó là thời điểm Vũ đang làm luận văn cao học. Anh quyết định xin dời lại một học kỳ (tức một năm) để dành thời gian nhiều nhất bên cạnh Dương. Bài vỡ, tài liệu Vũ nhờ bạn bè photo giúp.

 

CỔ TÍCH TRONG BỆNH VIỆN

Ròng rã suốt 5-6 tháng trời Thùy Dương nằm ở phòng cách ly của khoa ghép, bệnh viện trở thành nhà của Vũ. Ngày nào cũng thế, 6h sáng Vũ mua đồ ăn sáng cho Dương rồi đến công ty (ở Quận 1) làm việc tới chiều. Tối học cao học. Học xong ào về nhà ở Tân Bình tắm rửa sạch sẽ (để tránh mang vi khuẩn vào phòng bệnh nhân). 7h tối có mặt ở bệnh viện với phần ăn tối mua cho Thùy Dương. Sau đó là khoản thời gian kiên nhẩn bón từng thìa cháo, muỗng cơm, hớp nước cho Dương rồi ra hành lang học bài. 10h,11h đêm đi ngủ. Hơn 1h, rồi 3h sáng lại dậy canh chừng Dương. Nhiều lúc tỉnh dậy thấy Dương không ngủ được vì đau, anh đến bên cạnh trò chuyện đến lúc cô ngủ mới an tâm ngủ tiếp. “Những ngày Dương bị bệnh, tôi thấy mình được an ủi khi chăm sóc người mình yêu. Đêm nào cũng vậy, cứ mổi lần giật mình mở mắt tôi cứ sợ Dương ngủ mãi không bao giờ dậy nữa…” Minh Vũ không giấu được xúc động khi nhớ lại những khoảnh khắc chợt tỉnh giữa đêm khuya ấy.

Thùy Dương bảo nhiều buổi tối nhìn qua cửa kính thấy anh ngồi bệt xuống nền gạch học bài, lẻ loi giữa hành lang nhỏ hẹp, sâu hun hút trong ánh sáng hiu hắt, lạnh lẽo. Vừa thương anh vừa nghĩ đến bệnh tật của mình, Dương quặn thắt lòng… Dương quyết định chia tay. Cô muốn giải thoát cho tương lai mù mịt của hai người.

Anh vẫn lặng lẽ và kiên trì đến bệnh viện chăm cô như bao ngày. Anh bảo: “Thật sự có những lúc nản lắm chứ. Đó là những ngày sau đợt đánh thuốc đầu tiên tôi vào chăm. Dương bị nhiều triệu chứng phát sinh, sức đề kháng giảm hẳn, không ăn uống được. Xót lắm”.

Những bác sĩ, y tá, điều dưỡng ở bệnh viện không giấu được sự ngạc nhiên trước tình yêu rất đổi sâu sắc và tấm chân tình đến khó tin của chàng trai 26 tuổi ấy. Họ kể những lần Thùy Dương bị lở miệng không ăn được, trong người nóng bừng bừng nên rất “đỏng đảnh”, khó tính. Vũ phải đi “săn” những chổ bán đồ ăn ngon quanh thành phố! Mỗi tối lại đổi một món. Có khi họ lại thấy chàng trai vốn là con trưởng trong một gia đình miền Trung ấy từ 7h-9h tối phải chạy ra ngoài đến 3 lần để mua súp, cháo, rồi hủ tiếu. Vũ bảo: “Tôi phải suy nghĩ và rang nhớ lại hồi trước Dương thích ăn món gì. Có bữa tôi phải chạy qua quận 5 mới tìm những món mà Dương có thể ăn được chút ít. Có lần đang đút cơm cho Dương ăn, bất chợt Dương mỉm cười. Nhìn em cười, đầu thì trọc, da nám đen do thuốc và quá gầy ốm, tôi đau lắm… Tôi biết em cố gắng ăn để tôi vui mà thôi chứ bệnh tật đau đớn như vậy không nuốt nổi”.

Anh giấu Thùy Dương chuyện mình xin nghĩ việc ở công ty đang làm trên đường Nam Quốc Cang Q1, chuyển về công ty khác tít mãi trên đường Bàu Cát (Tân Bình). “Nếu làm việc ở công ty cũ tôi phải đi công tác rất nhiều. Như thế sẽ không chăm sóc Dương nhiều được. Với cô ấy, lúc này tinh thần rất quan trọng”. Vũ giải thích.

“khi Thùy Dương bị thủy đậu, từ đầu đến chân đều bôi thuốc loang lổ, ngay cả chị ấy cũng thấy ghê chính mình, anh nghĩ tới điều gì?”. Vũ chợt lặng đi trước câu hỏi. Anh bảo: “Lúc đó tôi chỉ có cảm giác duy nhất là rất thương, chỉ muốn được chăm sóc và ở bên cô ấy nhiều hơn. Tôi không dám ngồi ở ngoài nơi người nhà bệnh nhân tập trung vì sợ nghe họ nói chuyện với thái độ rất bi quan và đau khổ…”

Một người bạn đến thăm tặng Dương chậu cây cỏ may mắn. Chậu cây đó được đặt ở thành cửa sổ ngay chổ Dương nằm. Mỗi buổi sáng trước khi đi làm, Vũ đều tưới nước và chăm sóc rất cẩn thận. Thùy Dương kể: “Có lần một bệnh nhân cùng phòng hỏi tại sao anh lại chăm sóc cây kỷ vậy. Anh nói vì đó là cây may mắn, nếu anh chăm cây sống tốt thì chắc chắn cô ấy (là mình) cũng sẽ may mắn qua khỏi”.

Ca ghép thành công, Thùy Dương được cứu sống. “Mở mắt ra, người mình thấy đầu tiên là anh. Cũng chính nhờ trải qua biến cố thập tử nhất sinh ấy mà mình đã nhận ra tình yêu sâu sắc hiếm gặp của người đàn ông mình yêu thương” – Dương nói, đôi mắt rạng ngời hạnh phúc.

Tháng 5/2008, Thùy Dương xuất viện. Tháng 4/2009, Vũ và Dương đi đăng ký kết hôn. Hai tháng sau, họ chụp hình cưới. “Anh thấy chị mặc áo cưới như thế nào?” – nghe hỏi. Vũ chợt im bặt giây lâu rồi bật cười: “Cô ấy rất giống… con trai vì tóc vẫn chưa kịp dài”

 

15 năm trước, vào những ngày đầu tháng 12, tôi cũng giống như Vũ. Cũng ăn ngủ trong hành lang phòng Chăm sóc đặc biệt ở Bệnh viện Chợ Rẩy, nhưng Vũ may mắn hơn tôi nhiều vì Dương vẫn tỉnh táo để nhận lấy sự chăm sóc từ tình yêu lớn đó. Còn tôi, phải nuốt nước mắt từng đêm cầu nguyện cho nàng tỉnh lại từ đời sống thực vật.

Vũ may mắn hơn tôi, khi Dương khỏi bệnh và có một kết thúc viên mãn, một happy end. Còn tôi, sau 8 ngày đêm, tôi phải chết lặng ôm nàng trong tay và nhìn nàng ra đi vĩnh viễn. Tôi nhớ mãi ngày đó 10/12/1994.

Chúc cho tình yêu của Dương và Vũ sống mãi với thời gian.

Tôi đang nhớ người. Giờ này người ở đâu?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s