Liệu có lấp đầy?

Tôi ghét vật nuôi? Không phải thế. Tôi chỉ ghét chăm sóc chúng. Từ chó mèo cho đến chim chóc cá kiểng, dù đẹp thế nào đi nữa, với tôi, nó cũng chỉ là những sinh vật bình thường. Tôi thích cái gì đó hoang dã và tự nhiên hơn vì… thịt sẽ ngon hơn nhiều mấy con được nuôi cẩn thận kia.

Em gái tôi thì khác, nó miệng lưỡi như thế nhưng lại yêu thương loài vật lắm. Mèo, chó, chim chóc, đủ thứ… nhưng có lẽ chăm sóc cẩn thận và công phu nhất với nó là cá kiểng. Dù không ý kiến gì nhưng tôi vẫn thích nhìn đàn cá kiểng nhỏ trong hồ cá nhà nó. Để cho cân đối và có cặp có đôi, nó thường mua cá theo từng cặp: một cặp bảy màu, một cặp cánh buồm, một cặp neon, một cặp hồng kim… Có một hồ cá nhỏ trong nhà, để những khi rảnh rỗi ngồi ngắm nhìn cá tung tăng bơi lội cũng là một cách thư giản, để cho đầu óc được bơi theo những sắc màu, tẩy rửa những tạp niệm. Nhưng cũng có lúc, tôi thấy cô em gái mình mặt buồn thiu, làm tôi cũng thẩn thờ theo khi thấy một con cá vừa bị chết (như sáng nay) hoặc mất tích mà không hiểu nguyên nhân vì đâu. Sau những phút giây buồn bả như thế, nó lại đi mua một con cá khác mang về bỏ vào hồ. Nếu mất một con hồng kim, nó sẽ mua một con hồng kim khác, nếu mất một con neon thì sẽ có một con neon khác được thế vào. Cứ như thế, cái hồ cá trong nhà của nó như chưa bao giờ có sự mất mát, hao hụt đi. Với những người khách đến chơi nhà, nhìn hồ cá, thì đương nhiên không biết có những con cá đã từng ở đây và đã vắng mặt. Chỉ có nó mới biết, đã có những con cá chết đi hoặc mất tích từ cái hồ cá nhỏ bé đó.

Việc “lấp đầy khoảng trống” trong hồ cá của nó làm tôi nhớ đến cái thời quân ngũ của mình. Sau một trận đánh, sau một chiến dịch, thế nào đại đội, trung đội cũng có những “khoảng trống” cần được “lấp đầy”. Lính trơn sẽ được lấp vào chỗ trống của lính trơn, sĩ quan thì thay thế sĩ quan, cứ như thế, những người ngoài cuộc sẽ không bao giờ biết được, đã có những cuộc thay thế. Và họ cũng không biết đã có những cái chết, những sự mất tích, cho dù là anh dũng, cho dù là đau thương, đang xảy ra từng ngày, từng giờ trên mảnh đất được mệnh danh là “Cánh đồng chết (the killing field)” đó. Họ chỉ biết rằng, đại đội đó, tiểu đoàn đó, vẫn “vững vàng ở tuyến đầu”. Chỉ có tôi mới biết, thằng bạn tôi vì sao hy sinh, thằng quân y vì sao mất tích. Chỉ có tôi mới biết.

Những triết lý về sự “lấp đầy”, những suy nghĩ về cái hồ cá, chợt đến với tôi sáng nay, khi tôi đang chạy xe ngoài đường. Cũng là những con đường này, từ bao nhiêu năm nay, ngày nào tôi cũng đáo qua đáo lại. Mỗi buổi sớm, tôi vẫn nhìn thấy người bán xôi ở góc này, người bán báo ở góc kia, người bán cơm tấm vẫn ngồi ở cổng bệnh viện quận, người bán cây kiểng dạo thì dựng xe đạp trên vỉa hè… Và, củng tôi trôi trên đường là miên man dòng người, tưởng chừng không bao giờ kết thúc, không bao giờ ngưng lại. Nhưng tôi biết, trên từng con đường, từng góc phố đó, đã có những người mất đi, những người trở lại quê nhà, đã có những người âm thầm không tham dự vào nhịp sống của phố phường nữa. Nhưng, nhìn từ ngoài, tôi và bạn dường như thấy nhịp sống vẫn không có gì thay đổi. Nào có mấy ai biết, người bán cây kiểng dạo hôm nay, không phải là người của hôm qua. Có mấy ai biết, ở chỗ nắp hố ga trên đường kia, có một em bé đã chết trong trận mưa to ngày trước? Có mấy ai biết…?

Cuộc sống là một sự tiếp diễn. Mất mát là quy luật của muôn đời. Nhưng sẽ có điều gì đó như là xót xa, nếu như chúng ta biết có những người đáng được sống nhưng rồi phải chết, có những người đáng được hạnh phúc nhưng rồi phải gánh chịu thiệt thòi bất hạnh. Không dễ dàng như thay một con cá trong hồ, mỗi mất mát con người, dù với lý do gì,cũng không thể bù đắp được, bởi đó là mất đi một sinh thể, một linh hồn.

“…Không có ai là hòn đảo/ Hoàn toàn chỉ riêng mình/ Mỗi người là một mẫu lục địa/ Một mảnh của đại dương/ Nếu một hòn đất bị biển khơi lấy mất/ Châu Âu sẽ nhỏ hẹp hơn/ Và cũng vậy, nếu là cả một dảy đất/ Nếu đó là thái ấp của anh/ Hay của bạn anh/ Mỗi cái chết đều khiến tôi hao hụt/ Bởi tôi là một phần của loài người/ Cho nên đừng hỏi/ Chuông nguyện hồn ai?/ Chuông nguyện hồn anh đấy…”. Đó là những vầng thơ bất hủ của thi sĩ người Anh John Donne, được viết từ khoảng 400 năm về trước. Và nhà văn Hemingway đã lấy bài thơ này làm đề từ cho tiểu thuyết “Chuông nguyện hồn ai”

“Không có ai là hòn đảo”“Mỗi cái chết đều khiến tôi hao hụt” đó là tâm cảm không chỉ của riêng thi sĩ. Nếu như ai cũng sống với tâm cảm, tâm thức như thế, thì cuộc đời này sẽ tốt đẹp hơn biết chừng nào.
Có những mất mát, chia lìa tạo nên những “lỗ hổng trống hoác” trong tôi, nhưng tôi không hề có ý định lấp đầy. Vì, tại sao lại phải tìm cách lấp lấp đầy chứ? Khi những bóng hình, những linh hồn đó luôn luôn đầy ắp trong tâm cảm, tâm thức của tôi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s