Băn khoăn

                                                                                    “Cội nguồn cũng bởi lòng người mà ra”.

Ngay từ thời xa xưa, Nguyễn Du đã nhìn ra như thế. Liên đới câu nói trên của ông trong Kiều, với việc dạy dỗ giáo dục con cái ngày nay cũng thấy có cái đúng. Lý do vì sao mà cây ngọt lại sinh ra trái đắng? Cũng dễ dàng lý giải cái cội nguồi, cái căn nguyên. Thương con mà không biết cách thương, thì không khác nào hại nó (nhất là quý vị phụ huynh có con một). Giáo dục trên hết phải dựa vào sự tôn trọng. Tôn trọng chính mình và tôn trọng con trẻ.

Thời gian gần đây, những vụ ngược đãi trẻ em rộ lên, gây bất bình trong công luận: Cha mẹ nặng tay với con nhỏ gây thương tích, thầy giáo đánh học sinh đến độ phải vào bệnh viện cấp cứu, chủ “tra tấn” dã man người giúp việc nhỏ tuổi… Những tổn thương trên cơ thể các em dễ nhận ra, nhưng những hệ quả lâu dài trên tinh thần lại ít được biết đến.

Bạo hành thể xác hay trên tinh thần có thể gây ra những hậu quả không thể cứu chữa trên sự phát triển tâm lý của con trẻ. Nếu nạn nhân là một trẻ bị sỉ nhục, bị hạ thấp nhân phẩm, cảm giác nhục nhã, yếu đuối sẽ đeo bám trẻ trong cuộc sống. Hệ quả với nạn nhân rất nhiều: Mất tự tin, trầm cảm, có xu hướng tự tử, tương lai là một người bất ổn về mặt tâm lý, dễ có hành vi bạo lực, có thể tái diễn bạo hành trên chính các con của họ…

Ở đây không chỉ nói đến những đứa trẻ bị hành hạ thật sự, mà cả những trẻ phải chịu đòn roi không quá mạnh nhưng thường xuyên. Trẻ bị tát, bị đánh một cách bất công sẽ có khuynh hướng dùng chất gây nghiện: rượu, thuốc lá, ma túy… để quên thực tại

Hơn nữa, đánh đòn vào mông trẻ, nhất là mông trần, có thể gây một tác động xấu trên sự phát triển tâm lý – tình cảm của trẻ. Đây là vùng liên quan chặt chẻ đến cuộc sống tình dục lúc trẻ trưởng thành. Bị đánh thường xuyên vào đây có thể dẫn đến lệch lạc tình dục trầm trọng: loạn dâm, khổ dâm… bạn có thể bảo đó là phóng đại, thậm chí là châm biếm. Trong tự truyện Confession (những lời thú tội) của Jean Jacques Rousseau, triết gia – đại văn hào Pháp, nhà văn giải thích những rối loạn mà ông mắc phải, là do những trận đòn vào mông lúc bé. Sự cố ấy gây chứng loạn dâm nơi ông và những khó khăn trong việc quan hệ với phụ nữ… Nhiều nghiên cứu cho thấy điều đó là có thật (theo báo cáo của Tổ chức Y tế thế giới năm 2002). Hội đồng Châu Âu đề nghị nghiêm cấm mọi hình phạt trên thân thể, nhất là đối với trẻ em

Con trẻ ngoài cần học kỹ năng sống, cũng cần phải biết học yêu thương là gì. Ngày nay trong các gia đình hiện đại, những bài học sinh động về kỹ năng sống, vừa quý giá, vừa vui, vừa dễ, nằm gọn trong các công việc nhà, đã được “thân tặng” hết cho các cô Ôsin. Nhiều phụ huynh có lời tuyên bố rất ư là… rùng rợn: “Tôi có một đứa con thôi, không bao giờ tôi để con làm những việc vớ vẩn”. Nghe mà tội nghiệp biết bao cho đứa con của họ. Chúng ta chắc không lạ gì câu chuyện về những đứa con “quý tử”, sau giờ học chữ ở lớp, chỉ suốt ngày rong chơi hồn nhiên. Đến khi gia đình gặp biến cố, chúng không thể tự xoay xở, đã gào lên: “Ba mẹ làm khổ con, mẹ ơi mẹ sinh con ra để làm gì, tại sao mẹ không dạy con từ trước…”

Có 2 câu chuyện mà các bậc làm cha mẹ nên tham khảo (nhất là những ông bố bà mẹ chỉ có con một), rất đáng để suy ngẫm

Câu chuyện thứ nhất:
Một phụ nữ rất giàu, chỉ có đứa con trai duy nhất đã ở vậy nuôi con khi chồng qua đời đột ngột năm 26 tuổi. Giàu vậy, nhưng mỗi ngày đi học, cậu bé chỉ được mẹ cho chỉ 2000đ đủ để uống một ly nước chanh. Một lần (năm cậu bé khoảng 9 tuổi), cậu rụt rè xin mẹ thêm 2000đ nữa để “đãi bạn uống nước chanh, vì hôm qua bạn mời con ăn bánh”. Bà mẹ bèn hỏi con: “Khi con nhận quà của bạn, con có nghĩ ra được cách nào để có tiền đãi lại bạn, ngoài cách xin thêm tiền mẹ không?”, cậu bé hồn nhiên “Dạ không ạ”. “Thế tại sao con lại nhận quà của bạn? Con làm gì cũng phải suy nghĩ trước rồi hãy làm. Ta sẽ giải quyết chuyện này như vầy: Hôm nay con mang nước lọc đi học, để dành 2000đ lại, cùng với 2000đ của ngày mai, con sẽ đủ tiền đãi bạn uống nước chanh”. Đó là quy trình giáo dục đúng: bà mẹ không mắng, mà cho cậu bé cảm nhận tình huống, vạch ra sai sót, rồi gợi ý cho con giải pháp để khắc phục hậu quả. Người mẹ tâm sự: “Không có gì dễ và sướng bằng cách mở ví lấy tiền cho con. Nhưng không có gì khó bằng dạy con cách xài tiền”

Câu chuyện thứ hai:
Một đại gia ngành xe hơi ở Úc đã rèn 2 đứa con của mình như sau: Tốt nghiệp phổ thông xong, ông không cung cấp cho con tiền tiêu nữa, mà chỉ cho con tiền học (để học tiếp đại học) và tiền ăn ở mức tối thiểu. Ngoài những giờ học, ông xếp cho hai an hem vào làm ở 2 khâu khác nhau trong dây chuyền của công xưởng, chịu sự điều hành trực tiếp của đốc công, ăn lương ngang bằng với mọi người khác. Ông có rất nhiều căn hộ cho thuê, nhưng ông chỉ cho 2 anh em chia nhau căn hộ 2 phòng ngủ không phải trả tiền thuê nhà, nhưng phải tự trả tiền điện nước. Ông cũng cấm 2 con khi đi làm không được điện thoại “méc”: “Ba ơi! Đốc công ăn hiếp con!”. Cứ sau 6 tháng hoặc 1 năm, ông lại luân chuyển các con sang bộ phận khác. Đến khi cả 2 anh em đều tốt nghiệp thạc sĩ, ông mới thông báo với 2 con mình là ông chuẩn bị chia đôi gia sản cho mỗi đứa một nửa để thu xếp dưỡng già. Ông giải thích: “Ngày xưa ba không muốn nghe méc vì khi các con quản lý doanh nghiệp, mọi khó khăn các con phải tự tháo gỡ, đâu có méc ai được”. Hai người con cho biết, giờ đây họ rất tự tin tiếp quản một nửa sản nghiệp của cha. Và quan trọng nhất là họ cảm nhận được tình thương vô bờ bến cha dành cho mình.

Vậy đó, là phụ huynh, nếu chỉ vì ít con hoặc chỉ duy nhất một con mà thiếu tỉnh táo khi giáo dưỡng, thì nguy cơ hái “trái đắng” rất cao

One thought on “Băn khoăn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s