Sau vành móng ngựa

Vành móng ngựa là cái mà ta sẽ chú ý trước tiên khi đến một tòa án hình sự. Nó nằm cách vài mét, đối diện với Hội đồng xét xử, và trực diện với vị Chánh án. Đứng ở nơi đó, sẽ là những bị can, bị cáo với đủ thứ các tội danh hình sự. Họ sẽ đứng đó để nghe bào chữa, để nghe phán xét và để nghe… tuyên án. Và dù án được tuyên có đúng người đúng tội hay ẩn khuất oan tình, thì nó cũng để lại cho người đứng đó những vết cắt sâu hoắm trong lương tâm và lương tri. Nó cũng để lại cho xã hội và cộng đồng những bài học, những trải nghiệm mang tính răn đe và giáo dục, cho dù những bài học và trải nghiệm đó đôi khi cũng hết sức đau xót.

Một nữ bị can với tội danh “cố ý gây thương tích” với bản án 4 năm tù, cũng làm tôi đau xót như thế. Hình ảnh một cô bảo mẫu, ngồi cúi mặt trong phòng xử án, thân hình gầy gò, khuôn mặt hốc hác đã làm tôi mất ngủ. Không biết cô đang nghĩ gì khi ngồi ở chiếc ghế lạnh ngắt sau vành móng ngựa đó? Đay nghiến bản thân mình, hối hận, ám ảnh trong tuyệt vọng hay than thân trách phận?

Hẳn khi còn ngồi ở ghế nhà trường và chọn nghề gắn bó với trẻ con này, cô cũng như đồng nghiệp không bao giờ tưởng tượng ra cảnh một giáo viên phải rời khỏi ngôi trường của mình mà bước vào vòng tù tội.
Hẳn khi quá bức xúc vì trẻ không chịu ăn, trong một phút thiếu kiềm chế mà xốc nách đẩy bé vào thang máy để bé chịu một phen khiếp sợ. cô không ngờ được thương tích của bé về cả thể chất lẩn tinh thần lại nặng nề đến thế. Nếu biết, CHẮC CHẮN cô đã không làm.

Khi được đào tạo nghề giáo viên mầm non, cô cũng như các đồng nghiệp đều học được lý thuyết “tìm hiểu nguyên nhân trẻ biếng ăn”. Nhưng lý thuyết ấy cũng chẳng còn có ý nghĩa gì khi cô được phân công cùng lúc phải cho 23 đứa trẻ ăn trưa. Không biết có phụ huynh nào có thể tự tin (tôi thì không) khi cùng lúc cho 2 hay 3 đứa trẻ ăn cơm hay chưa (thậm chí rất nhiều phụ huynh đã thừa nhận rằng chỉ mới chăm cho một cục cưng ăn thôi cũng đã rả rời)? Vì vậy, công việc của một giáo viên mầm non như cô là quá tải và quá sức.

Khi đã chọn cái nghề vất vả, lương ba cọc ba đồng này, hẳn cô đinh ninh mình hãy làm hết sức, lo cho trẻ ăn, ngủ, vệ sinh, trả trẻ sạch sẽ, no nê về cho bố mẹ mỗi buổi chiều, ngày này qua ngày khác mà không lường được những nguy cơ hiện hữu khi đầu óc tay chân quá mệt mỏi, không còn tỉnh táo suy nghĩ, để đến mức phạm phải sai lầm kinh khủng.

Cách đây mươi tháng, khi nhìn bức ảnh cháu bé 4 tuổi nằm trong bệnh viện với đôi mắt đỏ ngầu, máu me đầy người, da đầy vết rách, cảm giác người xem là oán trách thậm tệ người giáo viên. Nhưng giờ đây, khi nghe tin cô giáo ấy bị tuyên án 4 năm tù, không chỉ tôi mà còn nhiều người khác đều phải ngậm ngùi. Nặng quá! Bốn năm sau, liệu cô giáo ấy có còn cơ hội quay lại lớp học nữa không? Liệu có mấy ai còn can đảm bước tiếp vào nghề giáo viên mầm non mà trước nay vẫn mang tiếng là nghèo khổ, nay lại thêm cả nguy cơ tù tội… Những ám ảnh về lỗi lầm của mình sẽ đi theo cô giáo ấy đến suốt cuộc đời, sẽ tác động đến cuộc sống và công việc của cô mãi về sau này, chứ không chỉ trong 4 năm. Một cô giáo mới 30 tuổi, chỉ một phút mất khôn mà rơi vào tội “cố ý gây thương tích” liệu có đứng dậy nổi sau cú sốc này.

Một đồng nghiệp giáo viên mầm non của cô đã ngậm ngùi chia sẽ: “Làm nghề này, ở với trẻ, chơi với trẻ suốt ngày, quen tay quen chân, mình thương trẻ còn không hết, huống hồ là nói cố ý gây cho trẻ thương tích. Chỉ có cánh giáo viên với nhau mới hiểu, cô N phải thương học trò lắm mới gắn bó với nghề cả chục năm. Nếu nó cô ác, thì cô ấy đã ác với trẻ từ lâu rồi, chứ không chờ tới bây giờ. Ai trong đời cũng có thể gặp cảnh khôn ba năm dại một giờ…” Sau “vụ cô N”, cái trường tư thục mầm non đó cũng đổi chủ sang tên. Nhiều trường mầm non khác bắt giáo viên ký “cam kết không xử phạt trẻ” trước khi vào trường. Nhiều giáo viên bảo ban nhau “trẻ không ăn thì thôi, không cần phải ép, cứ cho trẻ chơi khi trẻ đòi, dạy trẻ không nghe thì thôi, thế cho êm chuyện”.

Bản án đã tuyên, đúng người đúng tội, không cần bàn cải. Cái bức bối của bản án này, không phải ở chỗ hình phạt, mà là ở lương tâm công luận. Nhất là những phương tiện hợp pháp mang tính đại diện cho công luận, chịu trách nhiệm trước công luận về mọi chiều thông tin đưa ra. Tiếc thay, chưa thấy có một chiều thông tin nào mang tính cảm thông, mà chỉ có gom chung vào với các vụ án bạo hành thân thể trẻ em khác đang nhan nhãn đăng trên các phương tiện đó. Càng sốc, càng thương tâm, thì càng nhiều người đọc, người xem. Tội ác (tội lỗi) nào cũng có cội nguồn và căn nguyên của nó, có cái cần phải nghiêm trị thật nặng để răn đe, có cái cũng cần phải tìm hiểu rõ nguồn cơn để xem xét giảm nhẹ. Mẹ ruột ném con xuống mương được xử như cô giáo phạm lỗi, thì e rằng Thần Công Lý cũng phải trào nước mắt.

Một nghề cao quý trong xã hội đang mất dần giá trị, khi sự thông cảm dành cho những người đang ngày ngày lao lực, tận tâm với nghề còn quá ư khiêm tốn. Hỏi có đau xót không?

 

One thought on “Sau vành móng ngựa

  1. Cám ơn cảm thông.
    Đúng là xã hội chưa bao giờ đặt ngược lại câu hỏi “Tại sao trong các trường học VN lại có nhiều vụ bạo hành trẻ?”. Tôi thì nghĩ một trong những nguyên nhân là do cách cha mẹ chăm sóc và giáo dục con từ khi còn trứng nước. Con ở nhà như một ông hoàng (bà chúa), ông bà, cha mẹ đua nhau cưng chiều, đòi cái gì là được cái đó; ngủ thì có người ru hời, vỗ về; ăn thì có người làm trò, bày đủ thứ để dỗ dành từng miếng cháo,… Con từ khi chập chững biết đi đã biết và đòi QUYỀN của mình, nhưng có khi học đến hết phổ thông vẫn chưa biết BỔN PHẬN của mình với gia đình, với cộng đồng là gì… Đó là thực tế khiến cho ngành GD hiện nay gặp không ít khó khăn.
    Tuy nhiên, nói gì thì nói, những hành vi vi phạm thân thể trẻ là điều không thể chấp nhận được ở một người giáo viên. Có lẽ các cô nên nghiên cứu thêm chữ NHẪN (kiên nhẫn, nhẫn nại, nhẫn nhịn,…)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s